Câu chuyện cuộc đời

In nghiêng là Nhật nói
In đứng là Thảo nói


Cậu muốn viết một câu chuyện về cuộc đời cậu ko?
Mún từ khi lớp 7 r.
Tại sao anh hỏi em như vậy?
Vì tớ nghĩ cậu muốn làm
Ò. Em mún làm từ lâu r.
Vậy cậu có làm chưa?
Có nhg nó chỉ là những câu chuyện rời rạc và ko đâu vào đâu cả.
Em cg ko có đủ đường để làm.
Hơn nữa, có làm thì cg chả dám public, chỉ có thể cho những ng như anh xem thôi.
Mà anh thì lại ko rảnh để xem.
Tớ muốn xem
Thật ra thì…
Hồi lớp 7, idea của em là dùng hình ảnh con mèo đi lang thang từ khắp nhà này sang nhà khác để miêu tả cuộc đời của em.
Kiểu là con mèo đi lang thang đó sẽ kể lại câu chuyện mà nó chứng kiến trong cuộc đời em.
Mỗi ngày nó sẽ mỗi đi wa 1 căn nhà khác nhao.
Nó sẽ nhìn vào cửa sổ căn nhà đó.
Và thấy mỗi viễn cảnh khác nhao.
Đó là cái thời em lậm bác Nguyễn Nhật Ánh.
Lớn lên 1 tí tầm dh, em mún mình viết theo kiểu trưởng thành hơn.
Kiểu như anh viết blog vậy á.
Còn bây g nha.
Bây g em lại có 1 idea khác.
Nó sẽ ko phải kiểu viết về cuộc sống như vậy nữa.
Mà nó sẽ là vẽ truyện tranh chên đảo.
Vd thay vì viết về: thằng Kame tồi tệ ở chap này nó đã hiếp dâm tao và làm tao mất trinh.
Thì em sẽ vẽ kiểu nữ hoàng Meo đi đánh đập hành hạ con quỷ Kame dg bị đày ở xứ quỷ.
R story sẽ leak từ từ ra rằng con quỷ Kame đã từng làm những j.
Nó thậm chí có 1 story về Ngọc ở chển.
Em cg đày Ngọc ở xứ quỷ.
Guro ở trỏng lun nằm mơ thấy con quỷ Ngọc bị đánh đập.
Nhg ko hề bik đó là ai.
Tìm cách mấy cg ko ra dc.
Và dần nv Guro ở trỏng (Morgan) sẽ đủ thông minh để link dc Ngọc ở 1 nơi nào đó bị che giấu khỏi tầm mắt của loài ng => mún đi tìm chiếc hộp Pandora.
Nhg Morgan sẽ ko bao g tìm ra dc cái hộp đó.
Mà cái hộp đó nó cg ko dẫn đường tới vz Ngọc. :)))
Những story của life em sẽ dần dc úp úp mở mở wa những hình ảnh kiểu vậy.
Nó sẽ link vz đời thật nữa.
Vd Morgan sẽ thường mơ thấy anh hun em.
Và Morgan: Á chời má tao là dân tu hành mà sao có thể đi hun nữ hoàng? @@
Mỗi 1 tập truyện tranh sẽ nói về 1 ng trong life em.
Và sẽ có nhìu story típ diễn
Có khi Morgan mơ thấy cả cảnh anh ngồi quàng vai em chên sân thượng nhà anh.
Mẹ anh lên và anh hoảng nhg đã ko bỏ tay ra khỏi vai em.
Đó là hướng em mún đi.
Nhg khả năng vẽ của em cg có hạn => em cg cân nhắc.
Nhg Mar nói là ảnh bik có bot hay AI j đó vẽ truyện tranh theo yêu cầu của mình lun, nhg mỗi năm phải tốn 1 số tiền kiểu vậy.
Tại sao cậu nghĩ đây là câu chuyện cuộc đời của cậu?
Vậy anh nghĩ đâu là câu chuyện cuộc đời của em?
Cậu hiểu câu chuyện cuộc đời là gì?
Là những câu chuyện lq tới bản thân.
Và cuộc sống của mình.
Từng bước phát triển.
Như là Moon Knight đi wa từng căn phòng vậy.
Kiểu là chap 1: tôi đã học mẫu giáo ntn.
Chap 2: tôi đã bị bạn bè đánh ntn.
Chap 3: gia đình tôi những năm đó ra sao.
Chap 4: tôi đã bị bạo lực học đường ra sao.
Chap 5: tôi đã bị Kame lừa lấy trinh ra sao, để r sau đó ng con trai mà tôi yêu là Guro chê việc tôi mất trinh ra sao.
Chap 6: Guro khiến tôi tan nát cõi lòng khi bla bla…
Vậy tại sao những thứ như đảo hay là con mèo đi quanh phòng lại có trong câu chuyện cuộc đời?
Nó là 1 phương tiện để kể lại câu chuyện cuộc đời.
Vừa là phương tiện.
Vừa là 1 phần của câu chuyện lun.
Vì con mèo và đảo đều là cuộc đời em cả.
Năm lớp 7 em đi thi, trong lúc làm bài xong, em rảnh nhìn ra khung cửa sổ phòng thi thì thấy 1 con mèo đi lang thang giữa những ngôi nhà.
Ngay từ giây phút đó, em đã thấy gắn kết vz nó, như thể nó là em.
Như thể xác em dg trong phòng thi, nhg hồn em đã bay ra nhập vào con mèo.
Nó đi tới những căn nhà nào và em đi theo nó.
Em cảm thấy eager mún phá vỡ 4 bức tường phòng thi và cg dc đi lang thang như con mèo đấy.
Em mún trèo từ nhà này wa nhà khác.
Khi wan sát, em thấy con mèo dừng lại và nhòm vào cửa sổ những ngôi nhà.
Cứ như thể nó chứng kiến rất nhìu story khác nhao.
Uhm
Vậy sao giờ ko viết như vậy nữa?
Cảm thấy cái đảo có lý hơn.
Và thiết thực hơn.
Anh có dg test em cái j ko?
Thật ra thì…
Em ko còn là 1 con mèo như thế nữa.
Nó ko còn là chính em nữa.
Em trải wa rất nhìu giai đoạn biến chuyển tâm lý:
Hồi mẫu giáo: em là 1 con quỷ. Thề lun. Đại ác quỷ. Khốn nạn và mất dạy. Tính cách dơ bẩn hèn hạ.
Lên cấp 1, em phản tư về giai đoạn mẫu giáo và thay đổi: em trở thành kiểu 1 đứa bớt quỷ, nhg vẫn kiểu cu lì và quậy phá năng động. Kiểu là khá thông minh sáng tạo, chuyên bày trò cho mọi ng chơi. Giai đoạn này chơi 1 mình chứ ko cần ai.
Lên cấp 2 khác hẳn: như kiểu hiền triết, thông minh nhg điềm đạm, bình tĩnh vô cùng, trưởng thành chững chạc, bà cụ non, đọc cả sách triết học ở giai đoạn này và rất thik.
Đây là giai đoạn đẹp nhất và bình yên nhất đời em.
Lên cấp 3 là bắt đầu thành 1 ng tiêu cực, tự ti, sống trong bóng tối, rl tâm lý, bao nhiu cái tệ nhất dồn vô giai đoạn này hết.
Cg chính giai đoạn đó, Iris dc sinh ra.
Nếu mà là giai đoạn này thì anh có thể có cái suy nghĩ “Thảo cần A => Thảo sẽ tự đi thik thú đọc sách tìm tòi nghiên cứu A.”
Lên dh thì sau những tháng ngày vật lộn vz bóng tối => bắt đầu học cách chấp nhận và sống chung vz lũ.
Tới g vẫn vậy.
Con mèo đi lang thang là 1 con mèo tò mò.
Nó phải khoẻ mạnh và yêu đời thì mới tò mò dc.
Và mới ham thik khám phá dc.
Hiện tại, con mèo đấy chết r.
Cái đảo thiết thực trong hoàn cảnh hiện nay hơn.
Nói chung con mèo đi lang thang, tính độc lập, ko phụ thuộc, tự tìm tòi, tự làm cái mình thik 1 cách hăng say mà ko cần ng khác, chỉ tập trung vào cái mình thik: đó là giai đoạn cấp 1 cấp 2
Là danh sách những việc anh rất mún em làm á.
Sự tự do nữa.
Năm cấp 2, gia đình quản em quá kỹ.
Em đã từng là 1 con mèo bị nhốt trong chuồng và gào khóc đưa tay ra khỏi song Fe đòi tự do (ghi chú: trong hoá học, Fe là ký hiệu của sắt)
Anh có bik là mỗi ngày năm cấp 2 em đều đưa tay ra khỏi hàng rào kẽm gai nhà mỗi buổi chiều chỉ cầu mong mình dc tự do ra ngoài đường.
Em thèm và khao khát đường phố.
Cảm thấy gia đình ác độc khi nhốt mình.
Ngày nào cg ngó dòng xe chạy.
R điều đó dẫn tới sự bứt phá
Con mèo đã đủ thông minh để nói dối vz gia đình rằng nó “phải học thêm”.
Trong thời jan “phải học thêm”, nó đi lang thang ngoài đường (nhg ko dám quá xa), đi trong sân trường, dù cô độc nhg vẫn hạnh phúc khi dc tự do.
Thà ở trường còn hơn về nhà trong giai đoạn đó.
R lên cấp 3, con mèo đi lang thang đã bị xe tông trọng thương liệt toàn thân. ^^
Cho nên em nói vz anh r.
Sẽ có những con mèo mún bị nhốt.
Và mún bị ở trong lồng.
Lúc này thì tự chui về lồng mà nằm liếm vết thương cho bớt đau thôi.
Sợ hãi đường phố vô cùng.
Sợ hãi dòng ng kia.
Ko có nhu cầu ra thêm nữa. ^^
3) Năm đầu tiên của Cỏ ở ngôi trường nơi mặt trời bắt đầu lặn

Mặt trời chỉ mới bắt đầu lặn…
Cỏ được ngồi bàn cuối và dường như cô bé rất thích điều đó. Một phát hiện mới của Cỏ: ngồi bàn cuối không bị bạn bè ngồi phía sau trêu chọc đùa giỡn, có thể thỏa thích ngắm nhìn hết mọi người và khung cảnh lớp mà không một ai có thể nhìn thấy mình trừ khi ngoáy người quay xuống, có thể thỏa thích vẽ mà không bị ai để ý....
Và điều mà Cỏ thích nhất có lẽ là ....
Khung cửa sổ.
Cảnh vật bên kia khung cửa sổ thường là cả một bầu trời rộng lớn, xanh vờn, với những cục bông gòn trắng xóa cứ trôi lơ lửng không biết đi về đâu....
“Không biết đi về đâu?…” Cỏ tự hỏi.
2) Sự xuất hiện của Cỏ

Mèo con rất thích đi lang thang.
Dường như có một cái gì đó rất lôi cuốn ở vùng này. Mèo con cảm nhận được một sức hút mãnh liệt lạ thường phát ra từ ngôi trường đối diện với căn nhà qua cái hẻm nhỏ này.
Ngôi trường.... ngôi trường chứa chan một nguồn năng lượng lớn, tỏa ánh sáng ra khắp cả một vùng.
Có một ngọn Cỏ thấm đẫm sương sớm đang chần chừ trước cổng trường.
Một ngọn cỏ nhỏ bé, xanh rờn…
Sau vài phút do dự, ngọn cỏ đó cất bước chân đầu tiên vào cánh cổng đang dang rộng ra đón chào mà không hề hay biết đó là chân trái hay chân phải.
1) Mèo con chuyển nhà

Vươn vai, ngáp, mèo con đã thức dậy. Từng hạt nắng ngấm vào từng sợi lông đen nhẻm.
Quả thật là mệt mỏi, mèo con cùng với cô chủ vừa mới chuyển nhà tới vùng này tối hôm qua. Mọi thứ đều lạ lẫm, nhưng mèo con không hề sợ và cảm thấy lạc lõng một chút nào…
Có một tia nắng ấm áp đã len lỏi vào màn đêm dày kịt, khoác lên bộ lông rối bù của mèo con đêm qua.
Đó là một căn nhà đơn sơ, khá chật hẹp, cũ kỹ, với cái mái tôn rách nát. Tất cả mọi thứ trong căn nhà này đều u tối và bụi bặm.
Và mèo con thích thế. Nó nằm lăn ra và cạ bộ lông mềm mại của mình vào một góc đường đen tối…
Em viết chúng hồi năm lớp 7.
R sau đó mới đăng fb (khi tìm lại dc quyển tập lớp 7).
cậu muốn những ai đọc được nó?
Tất cả mọi ng.
Nó là văn thơ trong sáng healthy lành mạnh ko có j weird => public cg dc.
Em ko mún public những thứ weird của em như rl tâm lý, khác thường, bất thường. Em càng ko mún public những j lq tới cơ thể và bộ phận sinh dục của em.
Cảm ơn anh đã hỏi!
từ đoạn này trở xuống, có cái nào cậu muốn cho người khác đọc ko?
Ý anh là đoạn hội thoại của chúng ta hay sao?

có thể biên tập lại
Đây là ý của em:
• Willing cho ng khác đọc những j trong sáng healthy bth nhất của em, miễn họ ko copy của em r nói là của họ là dc
• Khá là ko willing cho ng khác đọc những j dark hay tiêu cực xấu xí bệnh tật rl tâm lý của em chỉ vì em sợ họ sẽ attack mình, nếu họ ko attack thì willing share lun (nhg đợt đó anh đăng hơi bị nhìu ng attack em r)
• Tuyệt đối ko willing cho ng khác đọc những j lq tới cơ thể hay chuyện tình dục của em (chỉ có duy nhất ng yêu mới dc)


Cập nhật lần cuối : 13 tháng 11, 2023
Tạo : 13 tháng 11, 2023