Bỏ qua

Thảo sẽ chủ động gặp người mình coi thường để hiểu những gì họ nghĩ

Thành quả cần có:: Thảo cảm thấy việc nói chuyện với Cueball là cách duy nhất sẽ đem lại điều mà mình luôn mong mỏi,
Thành quả cần có:: 1b Thảo cảm thấy những người xung quanh cô cảm thấy cô nên trò chuyện với Cueball

Thành quả hỗ trợ:: i Thảo dám nói rằng ❝tôi sẽ không để nỗi sợ chi phối mình❞
Thành quả hỗ trợ:: j.i Thảo không còn cảm thấy mình trống rỗng
Thành quả hỗ trợ:: k Thảo nghe được các câu chuyện của những người tương tự hoàn cảnh của mình
Thành quả hỗ trợ:: l Thảo muốn đặt câu hỏi về tất cả những gì mình nghĩ
Thành quả hỗ trợ:: m Thảo sẽ chủ động gặp người cô coi thường để hiểu những gì họ nghĩ
Thành quả hỗ trợ:: n Thảo, Danish hoặc Beret đối thoại với những người khác biệt quan điểm với mình
Thành quả hỗ trợ:: o Thảo hoặc Danish tham gia những buổi chia sẻ vòng tròn
Thành quả hỗ trợ:: p Beret nhận lời tham gia các buổi thuyết trình thảo luận
Thành quả hỗ trợ:: Cuộc sống không tạo nhiều căng thẳng cho Thảo
Thành quả hỗ trợ:: 4E Mạng lưới người thân bạn bè của người có niềm tin tiêu cực
Thành quả hỗ trợ:: s Thảo xử lý được sự xấu hổ của mình khi phải thừa nhận mình sai

Tham khảo:: Cảm giác nhẹ nhõm khi nhận ra mình sai nhưng được tự tiêu hóa và không phải xin lỗi, Quyền được lãng quên, Cảm giác khó chịu khi phải thừa nhận mình mâu thuẫn

truyền thông, nhân sự
Những người làm chung, sống chung với nhau không ghét nhau

20 Thảo sẽ chủ động gặp người cô coi thường để hiểu những gì họ nghĩ

Kết quả tối ưu: cả hai đều hài lòng và không còn bên nào phải ưu tư thêm
Tình huống:

  • Thảo coi thường và phớt lờ Cueball, thậm chí đặt điều về anh
  • Những gì cô quan niệm dựa trên những ngộ nhận có tính triết học cao và phổ biến trong xã hội
  • Cueball không có điều kiện để tiếp xúc trực tiếp mặt đối mặt với cô, cũng như tham gia sâu vào cộng đồng của Thảo
  • Mạng lưới quan hệ của Cueball không tiếp xúc nhiều với mạng lưới quan hệ của Thảo. Hai người gần như sống ở hai thế giới khác nhau
  • Trước đây Cueball không có kinh nghiệm và bị dẫn đường sai khiến cho ý định tốt của anh bị mọi người hoài nghi nặng nề (tình trạng người mù dắt người mù)
  • Có thể Thảo đã là người tích cực hơn và mình không còn cần phải tác động gì cả, nhưng do cô từ chối đối thoại nên không thể đảm bảo được điều đó
  • Biết sự độc hại của mình, nhưng không làm gì để thay đổi nó

Tại sao mình lại chọn hướng này? Vì nó là thứ khó làm nhất. Những hướng dễ hơn đã có nhiều nơi làm rồi. Trong nhóm này mỗi người đều có một hứng thú và Thành quả cần có riêng, và mình nghĩ một Thành quả cần có thế này đủ rộng để bao trùm được tất cả các hứng thú và Thành quả cần có đó.

Mình nghĩ là sự oán hận, bản chất của nó là để đòi lại công bằng. Mà công bằng nền tảng quan trọng nhất để chúng ta có thể tin tưởng nhau. Ta có thể làm trị liệu để một người hết khổ, nhưng trong quan niệm của nhiều người làm trị liệu thì ta cũng không thể thay đổi quan điểm của một ai đó. Đây cũng là một dạng bất lực học được. Một người sau khi được trị liệu sẽ sống trong cộng đồng những người tích cực, nhưng đó là vì họ cũng không biết phải làm sao để có thể tác động đến người tiêu cực. Và như vậy thì cũng không khác nào đang sống trong buồng vọng âm của mình cả. Đó là chưa kể, vì chưa ai dám nói rằng điều này là khả thi, nên niềm tin vào sự tích cực luôn có thể bị nói là không có cơ sở khoa học, trong khi mình thấy chẳng có lý do gì để không làm được cả. Mình thấy có vô số phản ví dụ cho việc này.

Tất nhiên có khả năng là thứ khó như vậy chúng ta sẽ không đạt được đến, nhưng:

  • Nếu không ta thì ai? Nếu không phải bây giờ thì khi nào?
  • Mọi thứ sẽ luôn trông như bất khả, cho tới khi nó trở thành hiện thực.
  • Một con én chỉ biết đưa thoi. Mùa xuân có đến hay không, én không đặt vấn đề.

Điều này cũng không có nghĩa là Cueball đúng và Thảo sai. Mà là tạo ra được sự đối thoại giữa cả hai

Là một việc gây ra cả trăm thứ đáng lo ngại. Những lo ngại đó là cần thiết và cần được trả lời thỏa đáng. Tự bản thân mình cũng hiểu cái cảm giác ko bị ép buộc nó thế nào

Và tất nhiên là nếu chính bản thân mình cũng là một người như vậy, thì mình cũng sẵn sàng

❓ Câu hỏi

Để tới lúc cả hai đồng ý với nhau thì có mất nhiều thời gian không? Rồi nhỡ đến cùng cả hai vẫn không đồng ý được với nhau thì sao?

Rõ ràng là ngay cả ở trong nhóm mình đã được cố vấn rất nhiều rồi, mà vẫn chưa hết sự bất đồng.

Mỗi tuần 1 tiếng cũng là rất nhiều, và sự nói chuyện dù sẽ trôi từ chủ đề này sang chủ đề khác, nhưng nó vẫn là có sự tiến triển

Nếu như mình có sự trao đổi trước với những người khác rồi, thì sẽ giảm được sự luẩn quẩn

Đến với tinh thần muốn hiểu quan điểm của họ, muốn lắng nghe suy nghĩ của họ, thì dù có không đi đến được thống nhất chung thì cả hai cùng đều cảm thấy cuộc nói chuyện có chất lượng và ý nghĩa


Cập nhật lần cuối : 13 tháng 11, 2023
Tạo : 6 tháng 6, 2023